Ñaït ñeán coâng phu thaønh phieán
Töï mình naém chaéc Vaõng Sanh Taây Phöông Cöïc Laïc Theá Giôùi.

phapmontinhdo.vn

TỪ HOA NGHIÊM TÔI ĐÃ THẤY ĐƯỢC ĐIỀU ẤY, NÊN KHÔNG CÒN ĐI LÒNG VÒNG NỮA, ĐÃ HIỂU RỒI!

TỪ HOA NGHIÊM TÔI ĐÃ THẤY

ĐƯỢC ĐIỀU ẤY, NÊN KHÔNG CÒN

ĐI LÒNG VÒNG NỮA, ĐÃ HIỂU RỒI!

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Phát nguyện hồi hướng tâm là tâm từ bi, tâm đại bi, đại từ đại bi. Quán Kinh nói bồ đề tâm gồm ba thứ, trong Đại Thừa Khởi Tín Luận cũng nói đến ba loại. Khởi Tín Luận nói trực tâm, thâm tâm, đại bi tâm. Chí thành tâm là trực tâm, thâm tâm Kinh và Luận nói giống nhau.

Khởi Tín Luận nói đại bi tâm, còn Quán Kinh gọi là hồi hướng phát nguyện tâm. Hợp Kinh và Luận lại thì ý nghĩa càng rõ rệt, chúng ta biết phải nên tu học như thế nào.

Khoảng mười mấy năm trước đây, tôi viết hai mươi chữ sau đây tại Cựu Kim Sơn San Francisco, Mỹ Quốc: Chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi, khán phá, phóng hạ, tự tại, tùy duyên, niệm Phật chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi, thấy thấu suốt, buông xuống, tự tại, tùy duyên, niệm Phật.

Chúng ta tu hành phải nắm chặt tổng cương lãnh, tổng nguyên tắc ấy. Khởi tâm động niệm, xử sự, đãi người, tiếp vật trong cuộc sống thường ngày, quyết định chẳng trái nghịch nguyên tắc này, chẳng mâu thuẫn cương lãnh này, chính là đang đi trên đường Phật vậy. Mười pháp giới là mười ngả đường, chúng ta chẳng đi lầm đường.

Phát nguyện hồi hướng, chúng tôi thường nói hồi hướng gồm ba loại: Hồi hướng chân như, hồi hướng Phật đạo, và hồi hướng chúng sanh. Quý vị thấy ba nguyện cuối cùng của Phổ Hiền Hạnh Nguyện chính là hồi hướng. Hồi hướng chân như là nguyện thứ mười, nguyện thứ mười của Ngài Phổ Hiền là phổ giai hồi hướng.

Đấy là hồi hướng chân như. Hồi hướng Phật đạo là thường tùy Phật Học, thường học theo Phật. Có chỗ giảng là hồi hướng bồ đề, bồ đề và Phật đạo có cùng một ý nghĩa. Thường học theo Phật là hồi hướng.

Hồi hướng chúng sanh trong Kinh Văn nói rất rõ hằng thuận chúng sanh, câu này rất quan trọng. Đối với chúng sanh, Phật chẳng hề miễn cưỡng mảy may, luôn tùy thuận, tuy hằng thuận nhưng thời thời khắc khắc cảnh tỉnh khiến cho quý vị giác ngộ, khiến cho quý vị minh bạch. Vì vậy, mới nói Đức Thế Tôn giáo hóa chúng sanh bằng phương tiện thiện xảo.

Phương tiện thiện xảo do đâu mà có?

Do hằng thuận chúng sanh. Quý vị thấy trong hết thảy pháp môn, pháp thù thắng khôn sánh chính là pháp môn niệm Phật này. Đơn giản như vậy đó, dễ dàng như thế đó, thành tựu viên mãn rốt ráo như thế đó, nhưng chúng sanh không tin, Phật bèn giảng cho họ một pháp môn khác.

Thích tham thiền à?

Được! Dạy ngươi pháp môn Thiền.

Thích Mật à?

Được! Dạy ngươi pháp môn Mật. Thật chẳng ngại mất công, ngươi thích môn gì bèn dạy ngươi môn đó.

Vô lượng vô biên pháp môn đều là phương tiện tiếp dẫn, đến tối hậu bèn dạy cho pháp môn chân thật: Niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Vô lượng vô biên pháp môn đều nhằm dẫn quý vị vào Thế Giới Hoa Tạng. Vô lượng vô biên pháp môn thảy đều quy vào Hoa Tạng.

Đến được Thế Giới Hoa Tạng rồi, Văn Thù và Phổ Hiền sử dụng Mười đại nguyện vương dẫn các vị pháp thân Đại Sĩ về Cực Lạc, phải hiểu được ý nghĩa như thế. Từ Hoa Nghiêm tôi đã thấy được điều ấy nên không còn đi lòng vòng nữa, đã hiểu rồi.

***